Bạo lực gia đình: Im lặng đồng nghĩa với việc bạn chấp nhận thất bại

Theo thống kê có rất nhiều hình thức bạo lực gia đình khác nhau như bạo lực về thể chất, bạo lực về tình thần thậm chí có cả bạo lực về tình dục. Ở  bài viết về bạo hành gia đình, chúng tôi chỉ đề cập tới một phần của bạo lực gia đình: Bạo lực đối với phụ nữ do chồng gây ra, với những hình thức điển hình như: bạo lực thể xác do lạm dụng rượu, bạo lực tình dục và bạo lực tinh thần.

blgd89F4EF8

Ảnh minh họa: Internet

Vậy, vì sao bạo lực gia đình nói chung và những người phụ nữ bị chồng bạo lực nói riêng không nhữn bị giảm đi mà càng ngày càng có nhiều vụ việc được các cơ quan truyền thông đưa tin và mức độ ngày càng trầm trọng hơn? Giải pháp nào để phòng, chống hiệu quả hành vi bạo lực đang xảy ra dưới những mái nhà?

Trong quá trình tư vấn cho những phụ nữ bị chồng bạo hành, có những trường hợp để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc đó là trường hợp chị Nguyễn Thị T ở xã Vũ Chấn – huyện Võ Nhai, mẹ đẻ chị có gọi đến tổng đài tư vấn miễn phí 1800 8080 mong được hỗ trợ. Chị T lấy chồng mới được 19 tuổi, mới tốt nghiệp cấp 3 chưa có việc làm và cũng không có nghề nghiệp gì. Yêu sớm và lấy chồng sớm không thể tự lo được cho gia đình anh vợ chồng chị phải sống dựa vào quán cơm nhỏ của bố mẹ chồng. Quần quật từ 4 giờ sáng đến tận tối mịt để làm ăn nhưng chị không được nhà chồng coi trọng. Cả nhà ai cũng nghĩ chị ăn bám gia đình chồng, muốn mua sắm cái gì chị đều phải ngửa tay xin mẹ chồng. Không chỉ có vậy chị thường xuyên bị chồng bạo hành, cứ say là anh trói chị và đánh, anh chửi ba mẹ con chị là lũ ăn bám, kém cỏi . Lần gần đây nhât và cũng là lần bị bạo hành nặng nhất. Chồng chị đi đánh bạc về, trong người nồng mặc mùi men rượu, nửa đêm anh ta dựng chị dậy để bắt chị đưa tiền cho anh ta đánh bạc tiếp. Khi chị nói không có anh ta trói chị lại và lấy thắt lưng đánh chị túi bụi mặc kệ tiếng kêu khóc của hai đứa con gái, bố mẹ chồng chị cung không ngăn cản chỉ nói rằng chồng chị đánh chị thì nói nhỏ thôi để ông bà còn ngủ. Đến khi mệt quá anh ta bỏ mặc chị rồi leo lên giường đi ngủ, hai giờ sáng chị tự lần mò cởi trói rồi dắt díu hai con bỏ trốn về nhà mẹ đẻ. Giọng tràn ngập đau đớn, mẹ chị T cho biết từ khi trốn được về nhà, chị T luôn hoảng loạn, sợ hãi, lo lắng chồng mình nên bắt trói lại. Nhà chồng chị T cũng không đoái hoài gì, bố mẹ chồng chị có đánh tiếng nếu chị T không biết về xin lỗi ông bà và chồng thì họ cũng coi như không có người con dâu này nữa sẽ cưới vợ khác cho chồng chị. Năm năm lấy chồng chị T ra đi với hai bàn tay trắng và hai đứa con nhỏ dại, khi tiếp xúc, rồi tư vấn cho chị tôi thấy xót xa cho người phụ nữ này vô cùng. Kết nối với các cơ quan chức năng để hỗ trợ pháp lý cho chị cũng khó có thể đảm bảo quyền lợi tốt nhất cho ba mẹ con bởi lẽ chị lấy chồng không đăng ký kết hôn, 5 năm trời làm việc phụ giúp gia đình chồng nhưng tất cả tài sản đều đứng tên bố mẹ chồng. Bị chồng bạo hành liên tiếp như vậy nhưng trong câu chuyện của mình, T không hề nhận ra rằng người chồng của mình có lỗi. T tìm cách biện hộ cho chồng, đổ lỗi cho những lý do khách quan khác nhau, như chồng bị gia đình khích bác, do chị va chạm với mẹ chồng và cũng không có việc làm, rồi chị chỉ đẻ cho chồng được hai đứa con gái…T. không biết rằng việc chồng chị đã có kế hoạch đánh vợ khi trói lại chị trước khi đánh. Và anh ta còn đe dọa nếu T không dẫn con về nhà anh ta sẽ giết. Các chuyên gia tư vấn tâm lý của Trung tâm cho biết chị bị tổn thương tâm lý rất nặng, có dấu hiệu bị trầm cảm và không phải tổn thương lần đầu…

T. cho biết những lần trước khi bị chồng đánh, cô cũng từng bế con về nhà cha mẹ đẻ ở Võ Nhai tá túc. Trước mặt nhà vợ, người chồng tỏ ra ăn năn, xin lỗi và xin hứa sẽ không tái phạm. Nhưng chỉ đón vợ con về nhà được ít ngày, bạo hành lại tái diễn. T nói rằng lần này cô không thể chịu đựng thêm được nữa nên đến Trung tâm Công tác xã hội tỉnh Thái Nguyên xin tư vấn để “dứt khoát” với anh chồng bạo lực.

Tuy nhiên khi nói chuyện với chuyên gia tư vấn, nguyện vọng của T. đầy rẫy mâu thuẫn. Cô muốn bạo lực gia đình chấm dứt nhưng lại không muốn trình báo Cơ quan Công an vì sợ chồng sẽ bị xử lý, ảnh hưởng đến lý lịch của các con sau này. Rồi T. sợ nếu ly hôn sẽ bị nhà chồng giữ mất con vì chị không có việc làm, sợ tai tiếng cho gia đình nếu mình ly hôn…

Theo cán bộ tư vấn Lê Hải Yến, những suy nghĩ và diễn biến tâm lý của chị T. là khá phổ biến của những phụ nữ bị chồng bạo hành. Do không nhận thức đầy đủ về bạo lực gia đình, cộng thêm tâm lý xấu hổ, e ngại nên rất nhiều phụ nữ bị chồng bạo lực vẫn cam chịu, im lặng, và chỉ tìm đến các cơ quan chức năng khi mức độ bạo lực đã quá  nghiêm trọng, không còn đủ sức chịu đựng thêm.

Cán bộ tư vấn Lê Hải Yến cho biết, trong các vụ bạo hành gia đình mà chị đã tư vấn, có rất nhiều vụ bạo hành do người chồng bức xúc khi người vợ không đẻ đượ con trai. Bất cứ sai sót nào của người vợ trở thành lý do để người chồng tìm cách hành hạ, trừng trị, truy bức vợ suốt thời gian hôn nhân còn lại, bạo hành cả về thể xác và tinh thần như đánh đập, ép quan hệ tình dục, nhiếc móc, chửi bới. Thậm chi đó được coi như là lý do chính đáng nhất để anh ta có thể đường hoàng đi lấy người vợ khác  Người phụ nữ bị biến thành kẻ tội đồ của chồng suốt đời. Nhiều người phụ nữ cứ nghĩ rằng mình “có lỗi” nên chịu đựng sự bạo hành của người chồng. Cuộc hôn nhân đau khổ kéo dài khiến nhiều phụ nữ bị suy sụp, thậm chí có dấu hiệu bị thần kinh.

Do đó, phá vỡ sự im lặng, đồng thời nâng cao nhận thức của người dân về bạo lực gia đình là hết sức cần thiết. Kinh nghiệm của một phụ nữ bị chồng bạo hành cho rằng: “Nếu bị bạo lực thì nên lên tiếng và nhờ sự giúp đỡ của tập thể hoặc tư vấn, tùy từng trường hợp chứ không phải ai cũng giống ai, nhưng mà không nên chịu nhịn, bởi vì chịu nhịn là chết đấy”.

Tôi đã từng gặp một số người phụ nữ, người ta kể chuyện bị chồng đánh đập hành hạ như là chuyện đương nhiên, người ta không coi đó là sự xúc phạm thân thể hay sự ngược đãi, chỉ biết cam chịu, sợ hãi và đau đớn. Điều đáng nói là ở thời buổi công nghệ thông tin và xã hội có nhiều đổi thay đến chóng mặt song nhiều chị em phụ nữ vẫn không ý thức được việc bảo vệ quyền lợi cho bản thân mình. Họ có thể tìm đến các cấp chính quyền sở tại, các hội phụ nữ, công đoàn, nơi mà quyền lợi chính đáng của chị em được đảm bảo hay ít ra người ta sẽ có một sự khuyên giải nào đó phù hợp với từng gia đình, từng hoàn cảnh… Có sự vào cuộc gắt gao của các cấp chính quyền thì các “đức ông chồng” cũng sẽ “nhẹ tay” hơn chăng?!

Minh Thu

Phòng: Truyền thông – Đào tạo